NHẬT KÝ ĐEN
Nghe tiếng ếch nhái,
giật mình tưởng tiếng gọi đò,
đấy là cách giật mình của Trần Tế Xương,
nhà thơ đất Vị Xuyên,
giật mình về cuộc bãi biển nương dâu,
nhưng ta thì ta chẳng giật mình,
mà nghĩ ngợi
khi nghe tiếng kêu của lũ ếch nhái.
Cái đám cư dân ấy
có vẻ như chẳng hề có mặt ở trần gian,
thì giữa ban ngày ban mặt đâu có ai nhìn thấy lũ chúng
ở nơi đường làng, phố chợ
hay nơi gò đống, bãi bể, nương dâu,
có,
những người cày ruộng có nhìn thấy lũ chúng trên ruộng đồng giữa ban ngày ban mặt,
nhưng là phải chú tâm mới nhìn thấy,
có nghĩa, chẳng phải ra ruộng đồng là nhìn thấy ếch nhái,
điều ấy còn có nghĩa là mỗi sáng ra
người ta nghĩ đủ thứ chuyện,
có người nghĩ đến miếng cơm manh áo,
có người nghĩ đến chiến tranh đến hòa bình
có người nghĩ chừng nào thì mặt trời hết sáng, chừng nào thì tận thế,
có người nghĩ trên thế giới có bao nhiêu đàn ông có râu và bao nhiêu đàn ông không có râu…
nhưng có mấy ai lại đi nghĩ về lũ ếch nhái,
và,
suốt những mùa nắng nóng cỏ cháy đồng khô
thì tịnh một cái chẳng thể nghe thấy nửa tiếng ếch nhái,
nhưng chỉ một cơn mưa,
một cơn mưa nhỏ thôi,
là dường khắp mặt đất
đâu đâu cũng có tiếng ếch nhái,
Nước,
với ếch nhái,
dường như đấy là sự tồn tại song trùng,
dường như có nước chạm vào chúng,
là chúng lại đồng loạt cất cao lời
nói về cội nguồn của mình
nói về tổ tiên mình.
Với lũ ếch nhái,
thì ta thấy thế,
nhưng với loài giống con người
thì ta chưa hề thấy có lúc nào con người đã đồng loạt cất cao lời nói về
nguồn cội của mình.
nkđeN
Ông Yến lan nghe tiếng ếch nhầm với tiếng gọi đò, ông Thanh Hiện thì sao nhỉ?!
Trả lờiXóaChơn Hiền sang thăm anh, chúc anh luôn vui, khỏe.
À, anh cho Hiền xin Links Bảo tàng Louvre, Bảo tàng Francico nhé, cảm ơn anh trước.
Đoàn kết sẽ là sức mạnh sinh tồn của mọi giống nòi anh nhỉ .
Trả lờiXóaĐây là nhà mới của anh Thanh Hiện .